Need help?

0943620070 vbp.chinese@gmail.com
  1. 亡羊补牢   【wángyángbǔlǎo】   Mất bò mới lo làm chuồng

Xưa kia có một người dân chăn nuôi vài chục con dê. Ban ngày chăn thả, tối đến lùa vào trong chuồng dê dùng củi và cọc gổ v.v… rào lại.
Một hôm sáng sớm, người nông dân này đi chăn dê, phát hiện mất một con dê. Thì ra hàng rào dê bị phá một lỗ hỏng, đêm đó có một con sói chui vào từ lỗ hỏng tha mất một con dê.
Hàng xóm khuyên anh ta: “Mau sửa lại chuồng dê đi, chắn lại lỗ hỏng đó”.
Anh ta nói: “Dê đã mất rồi, còn đi sửa chuồng dê làm gì?” Không tiếp thu lời khuyên tốt bụng của hàng xóm.
Sáng ngày thứ hai, anh ta đi chăn thả dê, phát hiện lại mất một con dê. Thì ra sói lại từ lỗ hỏng chui vào chuồng dê, lại tha mất đi một con dê.
Người chăn nuôi này rất hối hận không nghiêm túc tiếp thu lời khuyên từ người hàng xóm, kịp thời có biện pháp sửa chữa. Thế là anh ta nhanh chóng chắn lại lỗ hỏng đó, lại từ đó tiến hành gia cố toàn bộ, sữa lại chuồng dê thật chắc chắn.
Từ đây, đàn dê của người chăn nuôi này không bị sói tha đi nữa.
Câu chuyện người chăn nuôi khuyên chúng ta: Phạm phải sai lầm, gặp phài trắc trở là hiện tượng thường thấy. Chỉ cần có thể nghiêm túc tiếp thu bài học kinh nghiệm, kịp thời có biện pháp sửa chữa thì có thể tránh được sai lầm kế tiếp và tổn thất lớn hơn.

2. 爱礼存羊    【ài lǐ cún yáng】     Lễ nghĩa cao hơn cỗ đầy

Hoàng đế Chu ban niên hiệu cho các chư hầu vào thời điểm chuyển giao mùa thu và mùa đông hàng tháng. Các chư hầu chấp nhận niên hiệu, cất giữ trong đền thờ tổ tiên, và giết một con cừu vào ngày đầu tiên của năm mới để cúng tế cho đền thờ, sau đó vào triều để nghe chính sự. Khi Tử Cống đến, quốc vương nước Lỗ không đích thân đến thăm đền thờ tổ tiên, không nghe chính sự mà chỉ giết một con cừu để ứng phó cho qua. Vì vậy, Tử Cống muốn đem cừu sống ra khỏi đền thờ, Khổng Tử nói: “Ngươi quý cừu đó, ta quý trọng lễ đó.

3. 猴年马月 【hóuniánmǎyuè】Ngày tháng năm nào, chẳng biết khi nào

Câu “猴年马月/năm khỉ tháng ngựa/”, tương ứng với cách diễn đạt “đến mùa quýt/đến tết Công-Gô” trong tiếng Việt, đều mang nét nghĩa “thời gian còn cách xa, không xác định, không thể chờ đợi được”.

4.杀鸡儆猴 【shājījǐnghóu】 Giết gà dọa khi

Một người làm xiếc mua một con khỉ mới. Chú khỉ này rất thông minh, nó nhảy khi nghe tiếng trống và nhào lộn khi nghe tiếng chiêng. Ông chủ nhìn thấy trong lòng mừng rỡ, thầm nghĩ: Mình sẽ làm ăn phát đạt nhờ con khỉ này.

“Mọi người vào xem, con khỉ biểu diễn lộn nhào và nhảy múa.” Màn biểu diễn khỉ dựng sân khấu ở chợ. Dân làng nghe thấy, đều chạy ra xem.

Ông chủ gánh xiếc rong đánh trống khua chiêng, nhưng con khỉ ngồi im không nhúc nhích. Điều này có thể làm hỏng màn xiếc khỉ đang được trông mong.

Ông ta suy nghĩ một hồi, tóm lấy một con gà trống, đánh chiêng trống vào con gà trống. Tuy nhiên, con gà trống nhìn chằm chằm vào mặt đất bất động. Vì vậy, ông chủ đã tóm lấy con gà và giết nó.

Con khỉ ở bên sợ hãi, vội vàng nhảy lộn nhào, không dám mơ hồ.

5. 闻鸡起舞 【wén jī qǐ wǔ】  Nghe tiếng gà dậy múa kiếm

Tổ Địch là 1 người văn võ song toàn, tuy nhiên hồi nhỏ ông rất nghịch ngợm và bê trễ chuyện học hành. Khi ông lớn lên bấy giờ, trong nội bộ tầng lớp thống trị của triều Tấn xảy ra lục đục, thủ lĩnh các dân tộc thiểu số cũng nhân cơ hội này nổi loạn, khiến tình hình vương triều hết sức nguy ngập. Tổ Địch rất lo lắng trước việc này,ông cảm thấy kiến thức của ông là không đủ vàrằng ông không thể phục vụ đất nước tốt nếu không nghiên cứu nhiều hơn. Ông bắt đầu đọc rất nhiều, nghiêm túc nghiên cứu lịch sử mà từ đó ông đã hấp thụ kiến thức phong phú.
Sau đó ông cùng Lưu Côn- bạn thân của mình từ thưở nhỏ đều đc bổ nhiệm làm quan Bộ Tịch chuyên quản văn thư ở Tư Châu (Tức phía đông bắc Lạc Dương tỉnh Hà Nam ngày nay). Hai người rất tâm đầu ý hợp và đều mong muốn được cống hiến sức mình cho nhà nước. Họ ban ngày cùng làm việc với nhau, tối đến lại cùng ngủ một chỗ.
Một hôm vào lúc nửa đêm, tiếng gà gáy từ xa vọng lại làm Tổ Địch thức giấc, ông trở dậy lay gọi Lưu Côn và nói “Người ta bảo gà gáy vào lúc nửa đêm là điềm không lành, nhưng tôi không nghĩ vậy. Anh nghĩ sao nếu bây giờ chúng ta tỉnh dậy và luyện kiếm”
Lưu Côn đồng ý, bèn trở dậy mặc quần áo rồi cùng bước ra sân. Bấy giờ trên trời trăng sáng vằng vặc, hai người cùng rút kiếm múa với nhau cho tới khi trời sáng, quần áo đều ướt đẫm mồ hôi mới thu kiếm trở về phòng nghỉ.
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, hai người không ngừng luyện kiếm và trau dồi tri thức. Sau này Tổ Địch và Lưu Côn đều là danh tướng triều đình.

 

 

No Comments

Post a Comment

Đăng ký/ Đăng nhập