Need help?

0943620070 vbp.chinese@gmail.com
  1. 杀彘教子   [shā zhì jiào zǐ]   –   Giết lợn dạy con
Lần nọ vợ của Tăng Sâm có việc phải ra chợ, đứa con nhỏ biết được, cũng muốn theo mẹ cùng đi. Vợ Tăng Sâm không ưng cho con đi nên gạt nó, bảo : “Con ở nhà ngoan nhé ! đợi mẹ về, mẹ mở lợn cho mà ăn”. Đứa bé nghe nói vậy, liền ngoan ngoãn ở nhà, không đòi theo nữa. Được một lát, bà trở về, vừa xô cửa bước vào, đã thấy chồng và đứa con đang ví bắt con lợn nuôi trong nhà. Điều này khiến bà quýnh lên, bà xô đứa bé sang một bên, nói với chồng : “lời nói hồi nãy chẳng qua tôi xí gạt con đó thôi, sao ông lại cho là thật ?” Tăng Sâm thong thả nói : “Nói đùa con trẻ phiểu liệu chừng mà nói, không phải hứng lúc nào nói bừa lúc đó, con trẻ lúc nào cũng cho lời nói của người lớn là thật, bởi thế nó mới nghe lời cha mẹ, bắt chước theo việc làm của cha mẹ. Nay bà dối gạt nó, thực tế ra, ấy là bà dạy nó nối dối bà, bà nghĩ, cách dạy con vậy có đúng chăng ?”
Vợ ông, sau khi nghe nói vậy, thì lặng thinh không lời nào đáp lại. Rốt cuộc phải để cho Tăng Sâm giết thịt con lợn ấy vậy.
2. 一龙一猪  [yī lóng yī zhū]  Một rồng một lợn,Một trời một vực
Hán Vũ, một nhà văn thời Đường, đã viết thơ cho con trai là Hán Phúc để khuyến khích con chăm chỉ học hành, bài thơ viết: Hai gia đình sinh được một người con trai trông rất giống nhau và thường chơi với nhau, đến năm 12 tuổi. , dần dần thấy họ có sự khác biệt, ở tuổi 30, một người như rồng hô phong hoán vũ, một người như một con lợn ngu ngốc và bất tài, như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
3. 一诺千金       [yīnuòqiānjīn]         Một lời nói một gói vàng – lời hứa đáng giá nghìn vàng
”Quý Bố là người nước Sở, tính khí khái, thích làm việc nghĩa hiệp. Ông rất có danh tiếng. Quý Bố theo Sở Bá vương Hạng Vũ được làm tướng.
Trong cuộc chiến tranh với Hán, Quý Bố cầm quân nhiều lần làm Lưu Bang nguy khốn. Vì vậy khi Hạng Vũ bị diệt, Lưu Bang treo thưởng ngàn vàng cho ai tìm được Quý Bố, ai dám giấu trong nhà thì trị tội giết ba họ. Quý Bố trốn ở nhà họ Chu ở đất Bộc Dương. Họ Chu tìm cách cứu Quý Bố, bèn cạo đầu ông, lấy vòng sắt buộc vào cổ, cho mặc áo ngắn đặt ở trong xe tang cùng vài mươi người đầy tớ trong nhà, rồi đem Quý Bố đến bán cho nhà Chu Gia vốn là một người nghĩa hiệp. Chu Gia nhận ra Quý Bố, bèn mua ông về và cho ra đồng cày ruộng, đồng thời dặn con trai phải đối xử tốt với ông, hứa với Quý Bố sẽ giúp người này tránh khỏi họa chu di tam tộc. Sau đó Chu Gia lên xe ngựa đi Lạc Dương, vào gặp đại thần Hạ Hầu Anh, đề nghị Hạ Hầu Anh nên nói giúp với Lưu Bang để Quý Bố được sống, vì khi ông phục vụ cho Hạng Vũ chỉ biết làm theo bổn phận. Hạ Hầu Anh thấy Chu Gia nói phải, bèn tâu lên Lưu Bang. Lưu Bang bằng lòng tha tội cho Quý Bố, gọi ông đến phong làm lang trung.
Như vậy lời hứa của Quý Bố đáng giá ngàn vàng.”
 
4. 不拘一格 [bùjūyīgé]  Không hạn chế một kiểu
Nghĩa Hán Việt: Bất câu nhất cách – Không giới hạn quy cách, tiêu chuẩn
5. 二桃杀三士      [èr táo shā sān shì]     –      Mượn đao giết người
Vào thời Xuân Thu, ở nước Tề có ba vị dũng sĩ là Công Tôn Tiệp, Điền Khai Cương và Cổ Dã Tử, họ kiêu ngạo và vô lý, Tướng quốc Yến Anh lo lắng rằng họ sẽ gây rối và ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, ông đã đề nghị Tề Cảnh Công ban tặng hai quả đào để ba người phán xét công lao, quả là dũng cảm mưu trí, vì tranh giành quả đào mà tự tử.

No Comments

Post a Comment

Đăng ký/ Đăng nhập