Need help?

0943620070 vbp.chinese@gmail.com
  1. 画龙点睛 【 HỌA LŨNG ĐIỂM TÌNH 】 Vẽ rồng thêm mắt
    画龙点睛 : để ví với việc khi viết văn chương, phải đi sâu và làm sáng tỏ những điều then chốt nhất, khiến nội dung càng thêm phần sống động.
    “Vẽ rồng điểm mắt” là câu thành ngữ bắt nguồn từ câu chuyện ly kỳ được truyền đời này qua đời khác của một danh họa thời nhà Lương mà trình độ vẽ đạt tới mức truyền thần. Ông thường nói: “Vẽ mắt rồng sẽ bay mất”.
    Mọi người cho rằng lời nói của ông là hoang đường, vô căn cứ, nên kiên quyết thỉnh mời ông vẽ thêm mắt. Một lúc sau, sét đánh đổ tường, hai con rồng được vẽ thêm mắt cưỡi mây bay lên trời. Chỉ còn lại hai con rồng không vẽ mắt vẫn ở trên tường.

  1. 画蛇添足 : 【 HỌA XÀ THIÊM TÚC 】Vẽ rắn thêm chân, làm những chuyện vô ích
    Do tích người nước Sở đi thi vẽ rắn, đã vẽ xong trước tiên. Nhưng trong khi chờ lãnh thưởng, lại ngứa tay, vẽ thêm chân cho rắn. Kết quả, chân vẽ chưa xong thì người khác đã vẽ xong rắn và lấy mất phần thưởng. Ngụ ý vẽ vời gây thêm phiền hà.

 

  1. 叶公好龙【 yègōnghàolóng 】 – Diệp Công thích rồng, chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài
    Cách đây khoảng 2000 năm về trước, thời Xuân – Thu ở Trung Quốc có một người đàn ông tên là Diệp Công. Ông ta vô cùng hâm mộ “rồng” trong nhà ông ta đâu đâu cũng có hình rồng, từ quần áo cho đến các vật dụng hàng ngày.
    Và thế là điều đấy đến tai loài rồng, chúng quyết định đến tìm ông để xem sự thật là như thế nào. Một con rồng bay đến nhà ông và thò đầu vào cửa sổ để tìm Diệp Công. Nghe thấy tiếng động Diệp Công bèn ra xem, nhưng khi thấy “rồng thật” thì ông ta lại hoảng sợ, mặt trắng bệch và vắt chân lên cổ bỏ chạy.

 

 

  1. 老马识途: [Lão mã thức đồ ] được dùng để khen ngợi một người có rất nhiều kinh nghiệm và có thể đóng vai trò dẫn dắt
    ” Vào thời Xuân Thu, Tề Hoàn Công và tướng quốc Quản Trọng của nước Tề tiến đánh Sơn Nhung Quốc. Vua của Sơn Nhung Quốc đem theo gia quyến và tùy tùng trốn chạy đến Cô Trúc. Quân Tề truy sát đến nơi, Quốc vương của Cô Trúc lên kế hoạch, ra lệnh cho tướng Hoàng Hoa giả bộ đầu hàng Tề Hoàn Vương. Sau đó, Hoàng Hoa dẫn Quân đội nước Tề đến một thung lũng hoang vu, khô cằn, giá lạnh và bỏ trốn. Trời bắt đầu tối, quânTề đã lạc đường, biết bị lừa đội quân Tề suy nghĩ và nói: “Tốt nhất là để một vài con ngựa già dẫn đường!”
    Quả nhiên, mấy con ngựa già biết đường đi ra. Chúng dẫn đoàn quân nước Tề ra khỏi thung lũng.”

  1. 守株待兔 【 shǒuzhūdàitù 】【 THỦ CHU ĐÃI THỎ 】
    Há miệng chờ sung; cắm sào chờ nước; ôm cây đợi thỏ

    Ngày xưa có một người nông dân lúc đang nhổ cỏ trong ruộng, nhìn thấy một con thỏ phóng nhanh chạy đến và đụng vào một gốc cây to, gãy cổ, chết thẳng cẳng. Anh ta chạy vội đến, nhặt con thỏ lên đem ra chợ bán.Trên đường về nhà anh cầm túi tiền bán thỏ vừa đi vừa nghĩ: ” Làm việc trong ruộng vất vả như thế, ngồi bên gốc cây đợi nhặt thỏ, việc gì cũng không phải làm, sướng làm sao! Nếu như mình một ngày có thể nhặt một con thỏ, số tiền bán được nhiều hơn số tiền mình làm ruộng kiếm được nhiều.”
    Do đó, anh ta quyết định không nhổ cỏ nữa, ngày ngày ngồi bên gốc cây để đợi thỏ. Ngày thứ nhất thỏ không đến, anh nghĩ ngày thứ hai thỏ nhất định sẽ tới. Anh ta đợi mãi cho cho đến khi cỏ dại trong ruộng mọc cao hơn cả hoa màu mà ngay cả bóng thỏ cũng chẳng thấy đâu.
    Câu chuyện cho thấy chúng ta không thể không làm mà vẫn có ăn. Chăm chỉ làm việc mới có thể khá hơn được. Cũng như vậy, chăm chỉ học thì tiếng Trung sẽ cải thiện từng ngày!

No Comments

Post a Comment

Đăng ký/ Đăng nhập